Cập nhật: 2:13 PM GMT+7, Thứ hai, 06/05/2013
    Nguồn tin:Bảo tàng Lịch sử Quốc gia.
    • Font
    • In bài
    • Gửi cho bạn bè
    • Ý kiến

    17h30 ngày 13 tháng 3 năm 1954, chiến dịch tiến công tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu với mục tiêu tiêu diệt phân khu Bắc gồm các cứ điểm: Him Lam, Độc Lập, Bản Kéo với sự phân công tác chiến: Đại đoàn 312 (trừ trung đoàn 165) tiến công tiêu diệt trung tâm đề kháng Him Lam. Trung đoàn 165 (Đại đoàn 312) tiến công tiêu diệt trung tâm đề kháng đồi Độc Lập. Trung đoàn 36 (Đại đoàn 308) tiến công tiêu diệt trung tâm đề kháng Bản Kéo. Trung đoàn 57 (Đại đoàn 304) kiềm chế pháo binh địch ở Hồng Cúm.


    Quân ta kéo pháo vào trận địa tại chiến dịch Điện Biên Phủ.

    Ra quân trận đầu đảm bảo nguyên tắc “trận đầu phải thắng”, bộ đội ta đã được bố trí lượng lượng mạnh hơn quân Pháp gấp 3 lần. Him Lam được chọn là trận đánh mở đầu. 40 khẩu pháo cỡ từ 75 ly đến 120 ly đồng loạt nhả đạn. Pháo binh Việt Nam xuất hiện bất ngờ, đánh mạnh, liên tiếp, chính xác đã gây cho quân Pháp sự tổn thất nặng nề về cả cơ sở vật chất lẫn tinh thần.

    Đến 23h30, Đại đoàn 312 đã hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt trung tâm đề kháng Him Lam, xóa sổ hoàn toàn tiểu đoàn 3, lữ đoàn Lê Dương số 13, thu toàn bộ vũ khí, trang bị.

    6h30 ngày 15 tháng 3, lá cờ “Quyết chiến quyết thắng” được cắm trên đồi Độc Lập.

    Sáng 17 tháng 3, trung đoàn 36 đã chiếm được Bản Kéo.

    Từ ngày 23 tháng 3, pháo binh Việt Nam đã loại bỏ khả năng cất cánh, hạ cánh của sân bay Mường Thanh và Hồng Cúm.

    Pháo binh QĐNDVN dội bão lửa xuống tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

    Trung tá Charles Piroth, chỉ huy pháo binh Pháp ở Điện Biên Phủ tự sát sáng sớm ngày 15 tháng 3.

    Charles Piroth, 48 tuổi (1954) là một pháo thủ nhiều kinh nghiệm, bị mất cánh tay trong một trận đánh ở Italya trong Đại chiến thế giới lần thứ 2 (1939-1945) nhưng đã hồi phục và có thể chỉ huy một trung đoàn pháo binh trong cuộc chiến tranh Đông Dương. Anh ta là một sĩ quan vui tính. Anh ta có mặt ở đâu là làm cho không khí ở đó tăng thêm phần sinh động.

    Từ khi Pháp bắt đầu chiếm đóng Điện biên Phủ, trung tá Charles Piroth chỉ huy pháo binh và đám lính của ông ta đã khẳng định với De Castries rằng Tướng Giáp sẽ không bao giờ đưa được khẩu đội pháo vào những quả đồi trọc phía Đông Nam của Eliane (cứ điểm A1) – một trong những vị trí quan trọng của tập đoàn cứ điểm. Ở một chừng mực nào đó, họ đã đúng. Không một chỉ huy Việt Minh nào có kinh nghiệm lại liều mình đưa pháo vào những vị trí lộ liễu như vậy. Nhưng Pháp đã không tính tới khả năng của đối phương là đào các địa đạo, các đường hầm xuyên qua đồi.

    Trung tá Charles Pioth, chỉ huy đặc trách pháo binh của quân đội Pháp tại Điện Biên Phủ.

    Khi Tướng Navarre tới thị sát Điện Biên Phủ, trung tá Piroth đã khẳng định với Navarre rằng: “Không khẩu pháo nào của Việt Minh có khả năng bắn 3 loạt mà không bị phát hiện” và hứa có thể dễ dàng làm câm họng pháo của đối phương. Những đơn vị pháo binh giỏi của Pháp được điều lên Điện Biên Phủ như tiểu đoàn 3, trung đoàn pháo binh thuộc địa thứ 10 (3/10 RAC), tiểu đoàn số 2 thuộc trung đoàn pháo thuộc địa thứ 4 (4c RAC)

    Trước khi trận đánh bắt đầu, các báo cáo của quân Pháp từ Điện Biên Phủ luôn đưa thêm tin về sự lạc quan của Piroth trong việc vận chuyển pháo và các thùng đạn lớn vào vị trí. Tại Điện Biên Phủ, Piroth đã sớm có 25 khẩu đại bác 105 mm, 4 khẩu 155mm và 24 khẩu cối 120mm và 81mm theo đề nghị, 27.400 đạn pháo 105mm, 22.000 đạn cối và 2.500 đạn pháo 155mm. Các vị trí pháo, các hầm để ngỏ cao tới ngang vai, các đồn nhỏ xếp bằng bao cát có tác dụng cho các chiến dịch thuộc địa cũ chống lại sự nổi loạn của các bộ tộc có vũ trang tốt hơn là để chống lại một lực lượng của đối phương được trang bị pháo binh và được huấn luyện kỹ. Hỏa lực phản pháo của Piroth có hiệu quả hay không đều phụ thuộc vào sự vững chắc của các đài quan sát và 6 máy bay quan sát đứng trên đường băng. Vì thế, một sĩ quan cao cấp đóng vai trò quan trọng trong công sự phòng thủ của Pháp tới sẽ không thấy được những yếu điểm của một kịch bản tồi. Đó là khả năng các đài quan sát có trể bị tàn phá và đường băng chát vữa không thể sử dụng được dường như không có trong suy nghĩ của anh ta. Mà nếu có suy nghĩ như thế thì anh ta vẫn thẳng tiến mà không hề có ý biến đổi tình hình. Dù sao đi nữa, đánh giá thấp đối phương không phải là lỗi của một mình Piroth mà là lỗi chung của nhiều người.

    Trong trận đánh giành Gabrielle (đồi Độc Lập) ngày 14 tháng 3 năm 1954, trung tá Piroth đi lang thang qua sở chỉ huy giống như người mộng du. Mặc dù Đại tá De Castries chú ý thấy thái độ lạ lùng của viên chỉ huy pháo binh và yêu cầu một linh mục chú ý đến anh ta, song hầu hết các sĩ quan đều rất lo lắng về trạng thái tinh thần của Piroth. Piroth ở trong bốt chỉ huy cứ lẩm bẩm một mình rằng lẽ ra anh ta phải sử dụng hỏa lực phản pháo sớm hơn để giành thắng lợi rồi với hai hàng nước mắt. Anh ta xin lỗi những người còn sống sót ở Gabrielle (đồi Độc Lập) vì không cung cấp đủ pháo binh cho họ rồi lịm dần đi. Hôm sau, người ta tìm thấy thi hài của viên trung tá trên một chiếc giường nhỏ trong hầm. Rõ ràng anh ta đã dùng răng kéo chốt lựu đạn, ôm chặt nó vào người và thả chốt ra. Như vậy, sau hai đêm không thực hiện được lời hứa bịt miệng các họng pháo của Việt Minh, Piroth đã tự sát bằng một trái lựu đạn.

    Jean Pouget viết trong hồi ký: “ Trung tá Piroth đã giành trọn một đêm (13 tháng 3) quan sát hỏa lực dần dần bị đối phương phản pháo chính xác một cách kinh khủng vào trận địa pháo của ông. Hai khẩu pháo 105 ly bị quyét sạch cùng pháo thủ, một khẩu 155 ly bị loại khỏi vòng chiến đấu …”

    Trung tá Andre Trancart, chỉ huy phân khu Bắc, bạn thân của Piroth kể lại sau trận Độc Lập: Piroth khóc và nói “Mình đã mất hết danh dự. Mình đã đảm bảo với Castrie và Tổng chỉ huy sẽ không để pháo binh địch giành vai trò quyết định, và bây giờ, ta sẽ thua trận. Mình đi thôi.”

    Đại tá De Castries cố giữ bí mật chuyện này và chỉ báo cáo về cái chết của Piroth ngoài chiến trường nhưng tin tức về vụ tự sát nhanh chóng lan truyền tới các đơn vị ngày hôm sau. Ngày 15 tháng 3 năm 1954 đã trở thành một ngày u ám cho những lính phòng thủ Điện Biên Phủ.

    Nguyễn Thị Cẩm Phương (phòng GD-CC)



    Nguồn tin:Bảo tàng Lịch sử Quốc gia.
    • Font
    • In bài
    • Gửi cho bạn bè
    • Ý kiến

    Một số hình ảnh BTLSQG xưa và nay

    Cổ vật Việt Nam

    Văn hóa Óc Eo – Phù Nam

    • Di sản văn hóa Phật giáo
    • Đèn cổ Việt Nam
    • Khu vực:

    Liên kết Website

    Thống kê truy cập

    • Trực tuyến: 362
      Thành viên online:
      1.host
      2.nguyenhuong
      Số lượt truy cập: 15055068