• Khảo cổ học Việt Nam
    • RSS
    • Câp nhật lúc: 3:43 PM GMT+7, Thứ ba, 03/04/2018

      Khảo cổ học với trùng tu, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa Phật giáo Qua trường hợp di tích đền - chùa Bà Tấm, Gia Lâm, Hà Nội

      Trong những năm qua, việc nghiên cứu, khai quật khảo cổ học phục vụ công tác trùng tu, tôn tạo và phát huy giá trị di sản đã thực sự được chú trọng và ngày càng phát huy hiệu quả, đặc biệt là với các di sản văn hóa, kiến trúc Phật giáo. Các cơ quan quản lý nhà nước đã nghiêm túc trong các thỏa thuận, đồng ý cho phép trùng tu, tôn tạo theo quy trình “khảo cổ học luôn đi trước một bước”. Còn với Giáo hội Phật giáo Việt Nam, thông qua Ban Văn hóa, các cơ sở Phật giáo, các sư trụ trì, tăng ni phật tử cũng hoan hỉ, ủng hộ cho công tác nghiên cứu này. Khảo cổ học với thế mạnh trong phương pháp nghiên cứu là thông qua nghiên cứu tài liệu địa tầng để tìm hiểu, lý giải về diễn biến các lớp kiến trúc, văn hóa của di tích trong suốt quá trình tồn tại, cung cấp các thông tin khách quan, khoa học, là cơ sở quan trọng mang lại nhận thức sâu sắc về các nền văn hóa cổ, về đời sống cư dân và các dữ liệu về bố cục mặt bằng, kỹ thuật, nghệ thuật, kiến trúc, tôn giáo, tín ngưỡng của các thời kỳ, trong đó có các di sản văn hóa, kiến trúc Phật giáo… Trên cơ sở đó giúp cho các nhà thiết kế tìm ra giải pháp trùng tu, tôn tạo, phục dựng phù hợp và tối ưu nhất nhằm phát huy giá trị của di tích trong bối cảnh đời sống xã hội hiện đại.

    • Khu di tích Gò Tháp (Đồng Tháp) trong bối cảnh văn hóa Óc Eo

      Những năm gần đây, trong các công trình nghiên cứu khảo cổ học đã thể hiện ngày càng rõ hơn cách / hướng tiếp cận những nền văn hóa khảo cổ từ việc nghiên cứu môi trường sinh thái tự nhiên - cũng là môi trường sống của chủ nhân trong quá khứ của những nền văn hóa ấy. Không phải ngẫu nhiên mà khi nói đến văn hóa Óc Eo - một nền văn hóa cổ phát triển từ đầu Công nguyên đến TK VII và truyền thống của nó còn kéo dài đến thế kỷ X - những nhà nghiên cứu thường gắn địa bàn phân bố của nó với đồng bằng sông Cửu Long - Tây Nam bộ, mặc dù hiện nay đã phát hiện một số di tích văn hóa Óc Eo ở lưu vực sông Đồng Nai thuộc miền Đông Nam bộ.

    • Khu Di tích Ba Thê – Óc Eo ( An Giang ) và vấn đề bảo tồn di tích Văn hóa Óc Eo hiện nay.

      Những năm gần đây, trong các công trình nghiên cứu khảo cổ học đã thể hiện ngày càng rõ hơn cách/ hướng tiếp cận những nền văn hóa khảo cổ từ việc nghiên cứu môi trường sinh thái tự nhiên – cũng là môi trường sống của chủ nhân trong quá khứ của những nền văn hóa ấy. Không phải ngẫu nhiên mà khi nói đến văn hóa Óc Eo – một nền văn hóa cổ phát triển từ đầu Công nguyên đến TK VII và truyền thống của nó còn kéo dài đến thế kỷ X – những nhà nghiên cứu thường gắn địa bàn phân bố của nó với đồng bằng sông Cửu Long – Tây Nam bộ, mặc dù hiện nay đã phát hiện một số di tích văn hóa Óc Eo ở lưu vực sông Đồng Nai thuộc miền Đông Nam bộ.

    • Khảo cổ học và môi trường sinh thái (Phần 2 và hết)

      2.2 Tiểu vùng văn hóa Tây Nam bộ. Cho đến nay thành tựu chủ yếu là về một nền văn hóa cổ phát triển từ đầu Công nguyên đến TK VII và truyền thống của nó còn kéo dài đến thế kỷ X – XIII, đó là văn hóa Óc Eo với trung tâm là tứ giác Long Xuyên, vùng trũng ngập lớn nhất ở đồng bằng sông Cửu Long.

    • Thám sát nghiên cứu khảo cổ học khu vực đền Huyện ở Hà Tĩnh

      Đợt thám sát, nghiên cứu lần này nhằm mục đích sẽ tìm kiếm những vết tích của các công trình kiến trúc cổ liên quan, sự phân bố các công trình tín ngưỡng thời Lý, Trần và giai đoạn lịch sử tiếp theo - nơi được xem là trung tâm tín ngưỡng của vùng Nghi Xuân xưa.

    • Vài nét về văn hóa khảo cổ Đồng Nai

      Văn hóa Đồng Nai là nền văn hóa khảo cổ thời tiền sử ở miền Đông Nam bộ mà địa giới hành chánh ngày nay là các tỉnh Tây Ninh, Bình Phước, Bình Dương. Đồng Nai, TP.Hồ Chí Minh, Bà Rịa- Vũng Tàu. Tuy nhiên, về mặt địa lý -địa hình đây là vùng đất cao trải dài từ cao nguyên Bảo Lộc - Di Linh thấp dần xuống đồng bằng châu thổ sông Cửu Long.

    • Về ba ngôi mộ đặc biệt ở di tích Giồng Lớn (Bà Rịa - Vũng Tàu)

      Di tích Giồng Lớn thuộc đảo Long Sơn, thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Đây là một giồng cát nằm trong vùng sinh thái ngập mặn ven biển (cách bờ biển khoảng 1km), kéo dài khoảng 1km, rộng khoảng 100m, cao hơn xung quanh khoảng 3 – 4 m. Di tích này được phát hiện năm 2002 trong đợt khảo sát của Bảo tàng Lịch sử Việt Nam, sau đó được khai quật hai lần vào năm 2003 và 2005. Qua hai lần khai quật, các nhà khảo cổ đã tìm được 80 mộ táng, trong đó có 72 mộ đất và 8 mộ nồi.

      1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 >> 
    Tổng số trang: 69

    Các tin đã đưa ngày>>

    Đặc sắc hoa văn trên Bảo vật Quốc gia

    Cổ vật Việt Nam

    Sưu tập Báo chí cách mạng VN (1925-1945)

    • Di sản văn hóa Phật giáo
    • Đèn cổ Việt Nam
    • Khu vực:

    Liên kết Website

    Thống kê truy cập

    • Trực tuyến: 220
      Thành viên online:
      0
      Số lượt truy cập: 37708801